Có một dạng supplemental essay tưởng dễ nhưng làm rất nhiều học sinh Việt Nam viết nhạt:
“Tell us about an academic area that excites you.”
“What academic areas most pique your curiosity?”
“What field of study appeals to you?”
“What idea makes you genuinely excited about learning?”
“What do you do simply for the pleasure of it?”
“Describe an intellectual experience that shaped you.”
Học sinh thường bắt đầu bằng câu:
“Em thích Computer Science vì công nghệ đang thay đổi thế giới.”
“Em muốn học Business vì em muốn trở thành entrepreneur.”
“Em thích Psychology vì em muốn hiểu con người.”
“Em thích Biology vì em muốn giúp bệnh nhân.”
“Em thích Economics vì em muốn hiểu thị trường.”
“Em thích Engineering vì em muốn giải quyết vấn đề.”
Không sai.
Nhưng chưa đủ.
Vấn đề là: nhiều bài Academic Interest chỉ nói học sinh thích một ngành, nhưng không cho thấy học sinh đã thật sự học, hỏi, thử, sai, đọc, quan sát hoặc tự đào sâu như thế nào.
Admissions không chỉ muốn biết con định chọn major gì.
Họ muốn thấy:
Con bị câu hỏi nào kéo đi?
Con tự học gì ngoài lớp?
Con từng hiểu sai điều gì?
Con đã làm gì khi tò mò?
Con có biết nối kiến thức với đời sống không?
Con có đủ academic maturity để học ngành đó ở đại học không?
Câu hỏi đúng hơn không phải là:
“Con thích ngành gì?”
Mà là:
“Con đã sống với sự tò mò học thuật đó như thế nào — và nó đã biến thành hành động, câu hỏi, project, cách đọc, cách quan sát hoặc cách nghĩ ra sao?”

