https://maixephunglinh.com/blog/
Rất nhiều bạn Việt Nam ôn Digital SAT Math theo kiểu “học kỹ công thức, làm nhiều đề” nhưng điểm vẫn kẹt ở một mức:
Vấn đề là Digital SAT Math không chỉ là “Toán khó hay dễ”. Nó là một bài thi:
Bài này sẽ giúp bạn:
Có một kiểu “mất điểm” rất âm thầm trong hồ sơ du học Mỹ:
Bạn học tốt.
Hoạt động ổn.
Essay không tệ.
Nhưng bạn nộp vào một số trường (đặc biệt nhóm private/nhóm muốn kiểm soát tỉ lệ nhập học) và… rơi một cách khó hiểu.
Một nguyên nhân thường bị bỏ quên là demonstrated interest — hiểu nôm na: trường có thấy bạn thực sự muốn học ở họ không?
Trong báo cáo của NACAC (State of College Admission), các trường quy mô nhỏ có xu hướng đặt trọng số tương đối cao hơn cho interview, recommendation và demonstrated interest so với trường lớn.
Nói cách khác: có những trường bạn “mạnh học thuật” là chưa đủ — họ còn muốn biết bạn có khả năng enroll (nhập học) thật hay không.
Bài này giúp bạn:
Nếu bạn đang học IB, có một sự thật hơi khó nghe:
Nhiều bạn mất điểm không phải vì kém kiến thức — mà vì làm IA/EE như làm bài tập, không phải như làm “sản phẩm chấm rubric”.
Bạn có thể:
nhưng đến IA (Internal Assessment) hoặc EE (Extended Essay) lại bị:
Bài này giúp bạn:
Có một kiểu hồ sơ mà admissions đọc rất nhanh… rồi quên rất nhanh.
Nhìn từ xa: đầy đủ.
Nhưng nhìn kỹ: không có trọng tâm.
Phụ huynh Việt Nam thường nghĩ “càng nhiều càng an toàn”. Nhưng trong tuyển sinh Mỹ, “an toàn” không đến từ số lượng. Nó đến từ độ rõ: bạn là kiểu học sinh nào, mạnh ở đâu, và sẽ tạo giá trị gì ở đại học.
Bài này giúp bạn:
Nhiều học sinh Việt Nam có một nghịch lý rất quen:
Kết quả: bạn viết kiểu “kể tên”:
“Member of X club, joined events, learned teamwork…”
Nghe lịch sự. Nhưng không tạo lực.
Trong khi Activities lại là nơi admissions nhìn thấy “bạn là ai ngoài điểm số”. NACAC cũng cho thấy nhóm yếu tố học thuật (grades + strength of curriculum) thường đứng đầu, và các yếu tố như hoạt động/đặc điểm cá nhân thường là nhóm “phân định” tiếp theo trong holistic review.
Bài này sẽ giúp bạn:
Có một tình huống rất “oan” mà học sinh Việt Nam gặp hoài:
…nhưng khi vào vòng đọc hồ sơ, bạn vẫn bị đặt cạnh một ứng viên khác theo một cách không công bằng — chỉ vì người đọc không hiểu bối cảnh trường của bạn.
Ở Mỹ, khi nói “holistic review”, trường không chỉ nhìn điểm. Họ nhìn bạn trong bối cảnh: chương trình học của trường bạn có khó không? lớp bạn có rank không? thang điểm thế nào? tỉ lệ lên AP/IB? tỉ lệ đậu đại học?
Và trong các báo cáo/khung đánh giá, “strength/rigor of high school curriculum” cùng “grades” thường được xem là nhóm yếu tố quan trọng.
Vấn đề: nhiều trường THPT Việt Nam không có school profile chuẩn kiểu Mỹ, hoặc có nhưng không gửi/không đầy đủ. Học sinh lại càng ít người biết cách “tự bổ sung bối cảnh” đúng chỗ, đúng mức.
Bài này sẽ giúp bạn:
Học sinh Việt Nam hay có một nỗi sợ rất thật sau mùa AP:
Vấn đề là: AP scores không giống GPA.
GPA nằm trên transcript (khó “giấu”), còn AP scores là một lớp thông tin “tùy chiến lược” — và nếu bạn dùng sai, bạn có thể vô tình biến một điểm yếu nhỏ thành tín hiệu xấu không đáng có.
Quan trọng hơn: AP score report chính thức của College Board thường gửi toàn bộ lịch sử AP của bạn, trừ khi bạn chủ động withhold hoặc cancel.
Bài này sẽ giúp bạn nắm 3 điều:
Nhiều gia đình Việt Nam nhìn hồ sơ du học Mỹ của con theo một công thức rất “phẳng”:
GPA càng cao càng tốt → làm thêm vài hoạt động → thi SAT/ACT ổn → nộp.
Nhưng rồi có những trường hợp gây khó hiểu:
…vẫn rơi ở những trường “tưởng hợp”.
Lý do thường nằm ở một khái niệm mà học sinh Việt Nam ít được hướng dẫn bài bản:
Course rigor — tạm dịch: độ thử thách của chương trình học bạn chọn.
Trong khảo sát của NACAC, các trường đại học 4 năm đánh giá điểm trong các môn THPT và độ mạnh của chương trình học THPT là những yếu tố quan trọng hàng đầu khi ra quyết định tuyển sinh.
Nhiều trường cũng công khai trong Common Data Set rằng rigor của hồ sơ THPT, GPA học thuật nằm nhóm được coi trọng.
Bài này sẽ giúp bạn:
Phụ huynh Việt Nam hay bắt đầu bằng một câu rất thật:
“Nhà mình ngân sách khoảng X. Con muốn Mỹ. Vậy xin học bổng kiểu gì để ‘đủ’?”
Vấn đề là nhiều gia đình đang gọi chung mọi thứ là “học bổng”, trong khi hệ thống Mỹ tách rất rõ:
Nếu bạn hiểu sai hệ thống, bạn sẽ dễ:
Bài này giúp bạn “dịch” tài chính du học Mỹ sang một bản đồ ra quyết định rõ ràng — để xin funding bằng chiến lược, không bằng may mắn.
Nếu gia đình bạn đang ôn ACT mà cảm giác “càng đọc càng rối”, bạn không cô đơn.
Vì từ 2025–2026, ACT không còn “đúng y như bộ đề cũ” nữa:
Với học sinh Việt Nam, sai lầm nguy hiểm nhất lúc này là:
luyện theo thói quen của format cũ → phân bổ thời gian sai → chọn sai tổ hợp section → tốn 3–6 tháng mà điểm không lên.
Bài này sẽ “gỡ rối” theo 3 lớp:
